"... Xin Hăy Dùng Con Như Khí Cụ B́nh An Của Chúa.... "


Trang Nhà H́nh Ảnh Liên Lạc Diễn đàn

    Theo tôi được biết là đă có rất đông giáo dân tại Sài G̣n và nhiều nơi khác đă đến để tôn kính ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp Bồng Chúa Hài Đồng trong suốt tuần Cửu Nhật…

Xin phép tác giả bài viết là Maria Vũ Loan để tôi được trích lại môt vài đoạn ngắn trong bài viết về ‘Bức Ảnh Lạ’ nầy để bắt đầu một bài viết đóng góp cho những ai muốn suy tư thêm về Bức Ảnh Lạ nầy mà tôi đă là một trong những người đầu tiên đă được hưởng “Ơn” từ Ảnh Lạ nầy.

Hai tháng sau, ngày mùng 7 tháng 10 năm 1950, chiến sự lại diễn ra ngay trong khu vực Bầu Dơi, lửa đạn bắn ra tơi bời khiến dân làng phải chạy trốn. Ông Trùm Hạt cùng người con út không kịp chạy phải núp dưới tủ thờ cho qua cơn sóng gió. Lúc im tiếng súng, căn nhà ông đă bị tan nát v́ súng đạn, chỉ trừ nơi tủ thờ ông núp là c̣n nguyên vẹn, nh́n lên ảnh Đức Mẹ để tạ ơn th́ ôi lạ lùng xiết bao! Bức ảnh mờ phai mục nát trước kia, sao đă sáng rơ mọi nét, tốt tươi mọi màu sắc từ lúc nào? Ông Trùm cảm động vô cùng. Với tâm hồn đơn sơ và thành tín của một ông già đạo đức nơi thôn dă, ông tin ngay là một phép lạ của Đức Mẹ: Đức Mẹ chẳng những đă cứu thoát hai cha con ông trong lúc nguy khốn cực điểm, lại c̣n hiển linh trên bức ảnh phai mờ mà xưa nay ông vẫn tôn kính và hết niềm cậy tin”

Trích bản tin từ Vietcatholic, ngày 16.6.2008 của tác giả Maria Vũ Loan:


Tôi được sinh ra trong thời chinh chiến của thập niên 50 tại họ đạo Thủ Ngữ, thuộc Giáo Phận Mỹ Tho ngày nay; lúc đó chiến sự đang xảy ra tại họ đạo Bầu Dơi, thuộc Giáo Phận Vĩnh Long ngày nay như bài đă được viết...

Tôi không nhớ rơ cho lắm là sau năm 1950 khoảng từ 2 đến 3 năm, trong toàn vùng hay làng của chúng tôi bị một chứng bệnh truyền nhiễm là ‘Đậu Mùa' c̣n gọi là 'Bệnh Trái Trời' đă cướp đi rất nhiều mạng sống của nhiều người, nhất là đối với trẻ em v́ kháng thể yếu. Vi trùng của chứng bệnh nầy lây rất nhanh. Nếu gia đ́nh nào có ai bi bệnh nầy mà qua đời là phải t́m cách chôn thật nhanh nếu không di trùng sẽ lan nhanh đến người khác. Bệnh Đậu Mùa nầy đă cướp đi 5 người anh hoặc em trai của tôi.

Số phận của tôi cũng không tránh khỏi ‘Virus’ của bênh Đậu Mùa nầy đă lây từ những người trong gia đ́nh… Cha mẹ tôi cũng nghĩ là số phận của tôi cũng sẽ giống như là các anh em trong gia đ́nh, cho nên chuẩn bị một cái ‘Ḥm Nhỏ’ mà ngưởi miền Nam chúng tôi thường gọi đó là cái ‘Quách’ để chôn những em bé… Cha tôi và các cậu trong gia đ́nh bèn cưa một tấm ván nhỏ trong nhà và đóng một cái ‘Quách’ sẵn sàng để đưa tiễn tôi lên đường bất cứ lúc nào mà Chúa Gọi qua Virus Cực Mạnh của thời đó với phương tiện y khoa chưa được tiến bộ và thuốc men đâu có như ngày nay.

Trong lúc đó, người mợ dâu ở họ đạo Kinh Điều-Quới Sơn ‘mách bảo’ cho cha mẹ của tôi là… “Bên họ đạo La Mă Bến Tre có Ảnh Đức Mẹ linh lắm anh chị thử đưa thằng….. sang đó khẩn cầu Đức Mẹ coi thế nào…” Các cậu và cha của tôi ‘Bàn Ra’: “Thôi đừng có đưa nó đi đâu cả, chắc nó cũng theo số phận của mấy đứa kia…”

Riêng mẹ tôi th́ nghĩ rằng… ‘C̣n nước c̣n tát…’ Bà đề nghị cha tôi là nên đưa tôi sang Nhà Thờ La Mă để dâng cho Đức Mẹ bên đó và cha tôi đă ch́u ư của bà. Với chiếc xuồng ‘Ba Lá’ ông bà đă ‘Bơi ’ đưa tôi từ nhà thờ Thủ Ngữ xuôi theo con ‘Nước Ṛng của ‘Vàm Kỳ Hôn’ qua ‘Cửu Long Giang - Bến Tre’ và không biết bao lâu 2 ông bà đă “Bơi Xuồng” đến được Nhà Thờ Đức Mẹ La Mă…??? Lúc đó cả thân h́nh của tôi được quấn chặt như đ̣n bánh tét bằng vải mùng hay băng vải của thời bấy giờ. Ngay cả 2 cánh tay cũng được bó chặt luôn xuôi theo thân ḿnh. Lư do là chứng bệnh nầy gây ngứa ngáy rất là khó chịu trên thân ḿnh nên người bệnh cứ phải găy những nơi bị ngứa có thể bị nhiều sẹo trên mặt hay bất cứ nơi nào… chỉ trừ lỗ mũi th́ chừa ra để cho tôi thở. Một miếng lá chuối non ‘thật mỏng’ để trên lỗ mũi. Nếu tờ lá chuối c̣n nhấp nhô là biết tôi c̣n thở nghĩa là tôi ‘chưa chết’.

Mẹ đă đặt tôi trên bàn thờ thô sơ trong ngôi nhà thờ đầu tiên, nhưng chắc chắn là sau ngày 20.6.1951 như bài viết của Maria Vũ Loan; ”Ngày 20 tháng 6 năm 1951, họ La Mă khánh thành ngôi nhà thờ mới, tuy cũng lợp lá sơ sài, nhưng khang trang rộng răi hơn trước. Ngày 15 thang 8 năm 1951, nhân dịp mừng lễ Đúc Mẹ Mông Triệu lần đầu tiên, kể từ khi Đức Giáo Hoàng Piô 12 ban sắc lệnh phải tin về tín điều Mẹ Lên Trời cả hồn cả xác…”

Mẹ tôi đă khấn nguyện như sau: “lạy Mẹ, đây là đứa con độc nhất c̣n sót lại trong 6 đứa con trai. Nếu Mẹ cứu nó th́ con sẽ dâng nó cho Mẹ. Nó sẽ không thuộc về con nữa… mà sẽ thuộc về Mẹ…”

Sau khi khấn nguyện cùng Đức Mẹ La Mă, Bến Tre xong, ông bà lại xuôi ḍng ‘Cửu Long Giang’ về lại họ đạo Thủ Ngữ. Mẹ tôi đă không quên ‘Chuộc’ một Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Họ Đạo La Mă, Bến Tre đem về như là Đấng Hộ Phù - Bổn Mạng của tôi. Về đến nhà, các cậu tôi đến xem t́nh h́nh sức khoẻ của tôi như thế nào… Tôi vẫn bị cột chặt như đ̣n bánh tét và tờ lá chuối non vẫn nhịp nhàng theo hơi thở….. rồi thời gian dần trôi qua… chiếc ‘Quách’ đă đóng sẵn cho tôi đă được ‘bửa ra’ dùng làm củi chụm….

Thời gian thắm thoát…. Mẹ tôi luôn sợ tôi sẽ ‘Chết Yểu’ như những anh em của tôi, v́ bà tin rằng bà ‘Không Có Số Nuôi Con Trai’, cho nên lúc c̣n nhỏ, v́ hoàn cảnh gia đ́nh nghèo cũng một phần, tôi được gửi đi xa để ăn nhờ ở đậu và học nữa… Mẹ tôi đă không ngừng nhắc nhở tôi là ‘Con Khẩn - Con Cầu’. Bốn chữ nầy nó đă không ngừng được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong quăng đời thơ ấu và cho đến một lúc nào đó tôi đă thực hiện ước muốn của người Mẹ nầy…

Bức Ảnh mà tôi cho đăng kèm trong bài viết nầy chính là Bức Ảnh mà mẹ tôi đă ‘Chuộc’ cách nay phải trên 50 năm theo như lịch sử của Bức Ảnh Nguyên Thủy như chúng ta đă được đọc trong lịch sử của Bức Ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp. Bức Ảnh mà mẹ tôi ‘Chuộc’ đem về th́ h́nh mầu đen có ghi hàng chữ tắt là Đ. M. H. C. G – Họ La Mă Bến Tre. Bức Ảnh Mẹ Maria mầu đen nầy, nếu nh́n kỹ, chúng ta sẽ thấy trên đầu của Mẹ có đội mũ ‘triều thiên’. Như vậy th́ Bức Ảnh mà mẹ tôi đă Chuộc chứng minh là biến cố tôi được mẹ kể lại là….”Tôi được quấn tṛn như đ̣n bánh tét để nằm trên bàn thờ Đức Mẹ…” Sự kiện nầy đă diễn ra SAU biến cố đă được thuật lại như bài đă trích đăng:

 “…Cha Phêrô Dự đang sắp giảng, ngài nh́n lên bức ảnh cầu nguyện th́ ôi! lạ lùng thay! ngài thấy trong bức ảnh một mũ triều thiên hiện thêm ra trên đầu Đức Mẹ. Ngài nhớ rơ

 bức ảnh trước đây không có triều thiên. Ngài quay ra chỉ cho bổn đạo thấy sự thay đổi lạ lùng ấy. Hàng ngàn người có mặt ở nhà thờ đều cảm động. Ngày 12 tháng 1 năm 1952 Đức Cha Ngô Đ́nh Thục đến viếng họ La Mă. Sau khi ở nhà thờ về, ngài hỏi cha Dự:

- Ủa! Sao trên đầu Đức Mẹ lại có cái triều thiên từ bao giờ? Lần trước tôi có thấy đâu?

Bấy giờ cha Dự mới kể cho ngài nghe câu chuyện xẩy ra hôm 15 tháng 8 năm 1951. Hiên nay nhiều người c̣n giữ được h́nh chụp bức ảnh trước ngày 15 tháng 8 năm 1951, nghĩa là khi chưa có mũ triều thiên trên đầu Đức Mẹ. Đó là tang chứng rất rơ ràng.
 

Vậy Bức Ảnh mà Quư Vị đă nh́n thấy trong h́nh mà mẹ tôi đă Chuộc chắc chắn là phải sau biến cố ngày 15.8.1951. Tôi muốn kết thúc bài viết nầy với một câu chuyện đă xảy ra trong gia đ́nh mà theo tôi nghĩ chính Người Mẹ La Mă, Bến Tre nầy đă cứu cha mẹ và gia đ́nh chúng tôi trong một đêm khói lửa của thời chiến tranh.

Vào khoảng năm 1966-1968 lúc đó tôi đang học Tiểu Chủng Viện Gioan 23 Mỹ Tho. Tháng hè các chủng sinh về nghỉ hè ở gia đ́nh. Tôi và các bạn chủng sinh cùng họ đạo về quê của ḿnh… Bức Ảnh M.H.C.G Họ La Mă, Bến Tre được gia đ́nh chúng tôi trân quư trên 50 năm nay. Bức Ảnh nầy được treo trên cây cột ở gian nhà giữa gần Bàn Thờ Chính tượng Thánh Gia Thất…

Một đêm nọ… Quân Đội Quốc Gia và Mặt Trận GP.MN giao tranh dữ dội ở phía bên kia con rạch và bên nầy con rạch trước cửa nhà chúng tôi… Súng bắn xối xả. Lúc đó tôi c̣n bé bỏng ‘ngây thơ’ nghe súng nổ gịn như bắp, tôi lấy cái gối bịt tai ngủ tiếp. Lúc đó tôi đang nằm chung giường với cha tôi. Mẹ tôi ngủ với đứa cháu ngoại khoảng 2, 3 tuổi ǵ đó… Bà gọi ông kéo tôi xuống đất để tránh đạn. Tôi bị cha tôi kéo tuột xuống đất trong lúc đạn bay ào ào trên mái nhà và trong nhà…
 

 Mẹ Hằng Cứu Giúp, La Mă, Bến Tre
Tôi ôm cây cột có Ảnh Đ.M.H.C.G để ‘Né’ đạn, bên cạnh đó có cha tôi và phia buồng trong mẹ tôi và đứa cháu ngoại. Chúng tôi nghe tiếng rên của cha tôi và tiếng ầm lớn của cái ‘mái đầm’ chứa 100 lít nước mưa bị đạn xuyên bể nước chảy vào nhà xối xả… Lúc êm tiếng súng giữa 2 bên giao chiến… Chúng tôi khám phá ra… 2 viên đạn đă ghim vào cây cột vuông nhỏ có treo Ảnh Đ.M.H.C.G nầy: 1 viên ở giữa cột trên Ảnh Mẹ, c̣n 1 viên gần sát chỗ tôi nằm - vết tích cây cột nầy vẫn c̣n tồn tại trong căn nhà ‘Truyền Thống’ của gia đ́nh chúng tôi - Một con ‘Chuột Nhắt’ bị đạn xuyên qua bể đầu văng óc chết kế bên chỗ tôi đang nằm. Riêng Cha của tôi th́ bị một vài miếng miễng đạn nhỏ xuyên qua ống quyển, ông được xuồng chở ra bệnh viện xă để chích thuốc và lấy miễng đạn ra. Ở trong ‘Mái Đầm’ chứa nước mưa, 2 viên đạn đă t́m thấy trong đó. Mẹ của tôi và đứa cháu nằm không xa cái mái đầm nầy được b́nh an vô sự nhưng cả 2 ướt v́ nước mưa trong mái đầm bị bể chảy tràn vô nhà.

Chuyện thật sự đă xảy ra cho gia đ́nh của chúng tôi đă trải qua hơn 4 thập niên rồi, hôm nay nhân dịp Tuần Cửu Nhật Kính Ảnh Đ.M.H.C.G La Mă, Bến Tre, tôi xin được viết lại ‘Ơn Lạ’ mà chính gia đ́nh chúng tôi đă nhận lănh qua sự Che Chở của Mẹ Maria và cách riêng cá nhân tôi đă cảm nghiệm được ơn Mẹ đă ‘Cứu Tử’ bệnh nan y mà thời đó các thầy thuốc Đông-Y đă bó tay “Thập Tử Nhất Sinh”. Họ cũng đă khuyên cha mẹ tôi là đem tôi về nhà đi…chỉ có ‘Trời cứu thôi’.

Cách nay gần 13 năm, mẹ tôi với tuổi gần 80 đă lên đường sang Úc đoàn tụ với gia đ́nh của các chị và các cháu của tôi. Ước ao của tôi là được lo cho bà trong giây phút cuối đời qua thiên chức linh mục của đứa con mà bà đă dâng cho Mẹ La Mă, Bến Tre. Trên chiếc xe lăn được đẩy ra từ trong phi trường, hành lư xách tay của bà không thấy có ǵ đáng kể, nhưng có một điều mà tôi cảm thấy xúc động nhất là Bức Ảnh Bổn Mạng của tôi - Đ.M.H.C.G - Họ La Mă, Bến Tre đang được mẹ tôi cuộn tṛn cầm trong đôi tay xương xẩu của bà thật chặt như không muốn bị thất lạc. Trước khi rời Việt Nam, bà có hỏi là tôi cần bà đem món đồ ǵ sang cho tôi. Tôi xin mẹ là lấy bức ảnh nầy… Bức Ảnh đă được đóng khung lại khi đến Perth và từ đó, mỗi lần tôi được thuyên chuyển giáo xứ hay bất cứ cơ sở lam việc nào th́ Ảnh Người Mẹ nầy luôn đồng hành với tôi trên mọi nẻo đường của cuộc đời Linh mục dù có thăng trầm, Đ.M.H.C.G - Họ Đạo La Mă, Bến Tre - vẫn hiện diện bên tôi măi măi.

Vào Mùa Xuân Dân Tộc 2008, với sự hướng dẫn và giúp đỡ của 2 học tṛ cũ, đang sinh sống trong tỉnh Bến Tre…. tôi đă đi ‘Honda ôm’ đến được Ngôi Nhà Thờ nầy theo ước nguyện mà trước đây hơn 50 năm mẹ và cha tôi đă ẵm tôi đặt trên bàn thờ của Mẹ. Hôm ấy, tôi đứng lặng yên nh́n ảnh Mẹ Hiền - Bổn Mạng - Vị Cứu Tinh - của tôi hơn 50 của cuộc đời đă qua và cho đến hôm nay là của Mẹ ban, v́ Mẹ đă tiếp tục ban hơi thở. Xung quanh ngôi nhà thờ c̣n đang được sửa chữa trùng tu nên c̣n ngỗn ngang gạch đá, ximăng và công nhân đang thi công. Trong chính cái ồn ào đó tôi đă cảm tạ Mẹ và xin ‘nhỏng nhẽo’ với Mẹ thật nhiều, v́ biết rằng những điều tôi khẩn xin Mẹ, đều nằm trong bàn tay của Từ Mẫu Hằng Cứu Giúp, Bến Tre.

Hôm nay, ngồi viết lại chứng tích của cá nhân và gia đ́nh để phần nào đóng góp cho những ai biết về Ảnh Mẹ và Họ Đạo La Mă, Bến Tre. Cùng đồng hành với những Linh Mục Ḍng Chúa Cứu Thế đang coi sóc 'Họ Đạo Lịch Sử' nầy, các Ngài đang tiếp tay những Linh Mục Tiền Nhiệm trùng tu lại Họ Đạo La Mă nầy. Chúng ta hăy tiếp tay nhau để trùng tu lại Địa Danh nầy được nên xứng đáng hơn để cho những ai chưa biết được về Lịch Sử của Địa Danh và ‘Ảnh Lạ’ nầy được đến đây Hành Hương và Cầu Nguyện với Mẹ La Mă, Bến Tre. Đặc biệt là đối với những ai đă nhận được ‘Ơn Lạ’ từ Mẹ Hằng Cứu Giúp, La Mă Bến Tre.

Kỷ Niệm Tuần Cửu Nhật Kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Họ La Mă, Bến Tre. 18.6.2008

    Giáo Xứ Thánh Gia, Maddington Perth, Úc Châu

                      Lm Lư Văn Ca

      Xem tiếp .....Về việc Đức Mẹ Hiện H́nh
 

 


Webmaster: Pham Long